Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Nhật kí của chàng Shipper ( Phần 2)

Em là trẻ mồ côi, em không ở cùng ai trên Hà Nội này cả. Từ khi học lớp 3  em đã phải từ quê lên để tự kiếm sống. Em  học ít  nhưng em rất biết chừng mực, có văn hóa. Em kể rằng em buồn, em tủi thân vì nhìn các bạn có bố mẹ cho đi chơi, đi ăn mà em phát thèm. Nhưng em không được như thế. Nên em đã rất nỗ lực làm việc và tự mở 1 cửa hàng mĩ phẩm cho mình. Tôi lại càng thêm yêu và khâm phục em hơn, yêu con người em vì em là chính em, khâm phục vì sự mạnh mẽ của em. Hàng ngày ngoài giao hàng cho các shop khác tôi còn qua shop em để đưa hàng cho em. Và đương nhiên là tôi không làm không công rồi, hôm nào mà ship cho em y như rằng tối hôm đấy hai đứa rủ nhau đi ăn, đi la cà phố phường rồi chụp check in các kiểu con đà điểu. Dù cho là ship không được trả công nhưng tôi thấy vui lắm, đi ship mà như thế này chắc ngày nào tôi cũng đi đưa hàng, shipkhông ngừng nghỉ J
2 tháng sau tôi quyết định tỏ tình với nàng. Lãng mạn thế này thì làm sao có thể từ chối được. “ Ôi mình phục mình quá mà, đã bảo lạnh lùng nhưng cũng cool lắm đấy”. Nào là hoa,nến, bánh GATO các kiểu con đà điểu, chỉ chờ “ Nấm lùn” của tôi đến là OK rồi. Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi đến hơn 22h mà chẳng thấy bóng dáng em đâu nên tôi đành đi về. Trên đường đi thấy 1 đám đông vây quanh, tôi tò mò chạy ra xem. Tính tôi nó thế, thấy có cái gì đông đông ngoài đường là lại lao vào, tò mò quá mà ! Thế nhưng trước mắt tôi là Em- cô gái ấy. Bộ váy em mặc là do tôi mua cho em, trên tay vẫn cầm chặt món quà cho tôi. Tôi đơ người ra, bần thần , hoảng hốt và chết lặng. Bao nhiêu thứ cảm xúc cứ xâm chiếm tâm hồn tôi nhưng không lâu, tôi chạy đến bế em lên, người dính nhiều máu. Tôi đưa em đến bệnh viện gần nhất. Bác sĩ bảo em phải phẫu thuật. Khả năng sống chỉ có 20%, tôi như suy sụp và gục ngã hoàn toàn. Nhưng vẫn còn hi vọng mà, phải không ? Tôi xin được vào nói chuyện với em, tôi cầm tay và nói:
Tôi: Em à! Chúng ta đã đi 1 chặng đường dài với nhau rồi, hôm nay, ngay tại đây và ngay lúc này anh muốn nói ANH THỰC SỰ RẤT YÊU EM và ANH MUỐN EM LÀ MẸ CÁC CON CỦA ANH. Nên em hãy tỉnh lại đi, tỉnh lại để cãi nhau với anh, đi ăn với anh, và lấy anh làm CHỒNG có được không Trang?
Có lẽ tôi yêu em nhiều hơn tôi nghĩ, đau đớn hơn là vì tôi mà em bị tai nạn. Chỉ vì muốn mua cho tôi món ăn mà tôi thích, chỉ vì bị công an dẹp chợ mà em chạy tán loạn lên và không để ý thứ gì xung quanh để rồi bị xe đâm.......
Hà Nội ngày....tháng....năm.....
“Phía cuối cầu vồng mình bên nhau trọn đời”, sau cơn mưa trời lại sáng thôi mà. Mùa đông rồi đấy, lạnh lắm nhưng vẫn có Em bên cạnh.
Tôi : Hôm nay em muốn ăn gì ?
Em: Sao cũng được! Anh ăn gì em ăn nấy :D
Tôi : Ừ
Em: Mà anh này....
Tôi: Sao vậy ?
Em: Sao chân anh lại phải dùng chân giả vậy?
Tôi: Không sao. Chỉ là 1 tai nạn thôi,em không cần lo
Em : Thật không ? Em lo cho anh lắm
Tôi: Thật..Đi ăn đi...
Sau khi phẫu thuật xong, bác sĩ nói em vẫn an toàn nhưng em sẽ mất trí nhớ trong thời gian 1 năm và đôi chân em không thể đi lại nữa. Nhưng nếu được ghép đôi chân khác thì em sẽ vẫn đi lại bình thường. Vậy là tôi quyết định hi sinh vì em để em được đi lại như người bình thường vì em đã vì tôi mà bị như vậy mà... Tôi không hối hận, không bao giờ vì tôi đã yêu em thật nhiều và hi sinh xứng đáng cho em...
                                                                                Hà Nội mùa đông năm 2007

                                                                                              Hoài Phương           

Nhật kí của chàng Shipper ( Phần 1)

Hà Nội như đang bị thiêu đốt trong cái nắng nóng gần như tưởng chết- 40’C thì biết phải sống sao ? Ấy thế mà tôi vẫn phải rong rong ngoài đường trên chiếc xe cúp của mình để đi ship hàng cho khách. 4,5 tiếng trôi qua và khuôn mặt đáng thương này phải phơi nắng ra đường, đi hết từ Hoàng Cầu xuống Giáp Bát rồi phải quay lại Hai Bà Trưng...Mừng cho tôi đã được kết thúc ngày làm việc bằng đơn hàng cuối cùng: 1 bộ quần áo đậm chất swag, đúng chất con trai phải được ship đến Lò Đúc trước 18h. Đến nơi tôi rút máy ra và Alo cho khách, đúng 5 phút sau có người ra nhận hàng. Thực ra thì khi đi ship mình cũng chẳng để ý cho lắm mấy bạn gái nhưng lần này lại khác. Cô gái ấy nhỏ nhắn, chỉ cao đến vai tôi thôi, ây xầy” tại mình cao quá mà”. Đúng là nấm lùn nhưng nàng lại có 1 nụ cười tỏa nắng nhé, y như Tú Linh M.U ý thậm chí là còn hơn... Cuộc đối thoại của chúng tôi bắt đầu :
Tôi: Bạn có phải là Trang không ?
Nàng : Đúng rồi bạn ạ!                                                     
Tôi: Bạn nhận hàng giúp mình nhé....
(Tôi cứ nhìn chăm chăm khiến nàng ngại )
Nàng : Ok. Cảm ơn bạn nhé! Nhưng mà bạn nhìn gì mình mà kinh thế ?
(Cười cười)                                   
Tôi: ( đứng hình 1 tí, xinh quá mà :D) À không, mình nhìn bạn nhỏ nhắn thế này mà mặc đồ Swag ha ?
Nàng : Thích thì cứ mặc thôi, không quan trọng ngoại hình đâu. Bạn cũng cao thế kia mà mặc áo rõ ngắn kìa ( lại cười )
Tôi: (trời ơi kiểu áo nó thế chứ đâu phải tại dáng hình cao, chuẩn của tôi ) Thôi chào bạn nhé mình đi!
Nàng: Ừ. Bai bạn nha J
Thực sự lúc đấy tôi ,cũng hối hận 1 tí vì nói chuyện ít quá, cơ mà không sao! Tôi có số phone của nàng rồi thì cũng đỡ phần nào.
 
Cả ngày chạy long nhong ngoài đường nên về nhà 1 phát là tôi nằm giường luôn. Ôm cái laptop vào người tôi lại bắt đầu nhớ đến nụ cười của người con gái ấy. Nghịch thế nào mà tôi đánh số phone nàng vào phần Tìm Kiếm trên FB thì ra ngay. “ Ăn gì mà đáng yêu thế không biết, định giết con người ta không dao, không kiếm à ?” thế là tôi quyết định add friend nàng. “ Thân thiện dễ sợ, nàng đồng ý luôn”. Thế là chúng tôi quen nhau từ đấy. Những ngày nào được nghỉ hoặc ship xong sớm tôi đều đến đưa nàng đi ăn, dạo quanh phố phường trên chiếc xe cúp bé bé của tôi, hình như nàng cũng thích tôi thì phải? ( Ảo tưởng tí) nhưng nàng cũng quan tâm và hỏi han, chia sẻ với tôi lắm chứ. Chắc đúng rồi, haha (y)
                                                                         To be continued

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Buồn vui chuyện đi ship hàng ( phần 5)

Ngày... tháng.... năm
Mấy hôm nay trời nắng như đổ lửa, ngồi trong văn phòng điều hòa mà mình vẫn phải bật thêm quạt cho thoáng, chả hiểu sao sức đề kháng của mình kém thế, có tí nắng vào phát bít ngay, hết cảm cúm lại đến khó thở :( mấy lần định đi khám mà cứ lần lữa, lần lữa. haizza.


Chiều hôm qua đang ngồi viết bài cộng canh đấu giá vào giai đoạn nước rút thì có một a khách gọi giục giao hàng ngay. 
Anh này đặt hàng từ trưa, mình đã tính chiều về rùi ship, ai zè anh ấy yêu cầu ship trước 4h chiều. Thui thì lại tự dặn lòng "khách hàng là thượng đế" và thực sự thì mình cũng hay muốn chiều lòng khách lắm nên lại lạch cạch thu dọn hành tranh xin về trước (m đc chủ động thơi gian làm). tiếc trận đấu giá hải sản hùi hụi. Mình nhiệt tình từ đầu, đến giai đoạn nước rút thì out vô điều kiện 
:(

Vừa bước ra khỏi văn phòng, cái nóng đã hầm hập ngấm vào đầu, choáng thế, hum nay lại mặc váy vó cơ chứ. Áo trên, áo dưới chẳng đủ che nắng, 3h30 hình như vẫn là lúc nắng cao độ, mình thấy rát rạt sau lưng, hai bắp chân đỏ hạu lại, cháy nắng.
Cũng may đường còn thưa nên vèo một phát đến nơi. Anh khách nhiệt tình lấy 2 chiếc short, mình lại bớt ship. :D. Nghĩ nhìu lúc ship gấp như thế chẳng nhờ ai được, phải tự mình chạy tứ phía thấy oải thật, mong sao cho trời râm mát dễ chịu (u) để những người đi ship như mình đỡ vất vả :(
Sưu tầm internet 

Có nên nhận đơn hàng phí 20k hay không?

Shop bán hàng ai cũng mong thuê được shipper vừa rẻ vừa tốt vừa trách nhiệm, nhưng hãy xem câu chuyện của shipper lẻ này, khi chốt đơn với cước phí 20k của anh chàng shipper dưới đây, mất cả trì lần chài lại thêm bực vào thân:
Lâu lắm rồi mới done đơn lẻ 20k, thế mà lại bị shop bom, đồng nghiệp đâm lén, akay vc Biểu tượng cảm xúc squint 
Ngồi đợi khách tranh thủ lượn lờ tìm đơn, thấy có đơn về gần nhà 20k, tặc lưỡi bảo thôi cố nốt phát chốt kiếm cốc bia 
Biểu tượng cảm xúc pacman . Rút 1100i thần thánh ra alo shop, hẹn hò các kiểu con đà điểu, chốt lại là done, nhận trước 8h30.

Shop còn kêu, bạn có chắc chắn nhận ko để mình còn biết, tất nhiên là chắc chắn rồi, thằng này chưa từng bom ai bao giờ 
Biểu tượng cảm xúc colonthree
 shop cũng cmt lên stt là done rồi. 
Một lúc sau chạy về gần nhà shop, alo shop thì nhận được câu trả lời: "Bạn ơi, có người nhận rồi, họ đến lấy hàng đi ship rồi". Nghe xong choáng suýt đâm vào mít em xinh tươi chạy đằng trước :)) Cơ mà bực vì không được 1 lời xin lỗi gọi là, cay. 
Nhân tiện gửi ông nào hôm nay chạy đơn về 2xx Ngọc Hồi thì lần sau rút kinh nghiệm, thấy done rồi đừng có âm thầm đến nhận đơn nữa nhé, đâm sau lưng như thế không tốt đâu.

Nhật ký bán hàng và anh giao hàng xấu tính

Lần đầu tiên gặp bạn ship kiểu này. Mình có một đơn từ cầu tó đi lên khách sạn thắng lợi tây hồ mình đã trả 40k ship bạn ấy oke rồi thế mà chả hiểu sao khách họ nhờ bạn ấy mang lên phòng khách trả thêm tiền ( vì nghĩ cùng lắm là 5-10k) thế mà bạn ấy chém thêm của khách những 25k .
Thế là đơn ấy bạn ấy thu tận 65k. Khách là người nhận hộ nên không biết suýt nữa bạn ấy còn định thu của người ta thêm cả 100k nữa chả hiểu lương tâm bạn ấy để đâu.

Làm mình lại phải trả lại tiền cho khách. Xin lỗi bạn, chứ mình không muốn đưa nick và sđt
 của bạn lên đâu nhưng vào lại bài mình đăng tìm ship bạn lại xóa cmt và sđt của bạn đi rồi. Ngay lúc nhận đơn mình đã thấy chả có cảm tình với bạn, mình gọi bao lần ship toàn ship lạ mà chả ai người ta lên tận phòng mình để kiểm tra.

Xong thái độ thì này nọ như kiểu mình lừa bạn ấy. Mình 1 chồng 2 con rồi bạn ạ không phải trẻ trâu ngoài đường mà đi lừa bạn mấy trăm để con mình nó phải gánh tội.
Mình vẫn còn số và nhớ nick của bạn đấy nhưng mình cũng muốn để bạn tự xem lại bản thân đi, làm nghề gì thì cũng phải có cái tâm chút ạ, mình bán hàng cũng chả lãi bằng 1 lần ship của bạn thế đâu bạn ạ. 

Dạ lần sau thì mình chỉ tìm ship quen quanh khu vực cầu tó thôi ạ, ai ở quanh khu vực này cho mình nhận ship chuyên nhé ( e ship mình hay gọi đợt này không ship nữa nên mình mới phải đăng trên hội và gặp trường hợp thế này ). 
Các bạn ship dù sao cũng nghĩ cho người bán chút nhé, ship chộp giật 1 lần thế này thì tôt nhất nghỉ luôn đi ạ. Mình vừa bị khách chửi vừa phải đền tiền cho khách và hơn nữa là mất khách về lâu dài.
Ngày bán được có 1 đơn mà gặp trường hợp này đúng là hết lãi .

Sưu tầm Internet.

Nhật ký giao hàng ngày mưa

Chuyện thứ nhất:

Tối, mình vừa nấu cơm xong chuẩn bị ăn rồi thì chị shop ruột gọi.
Chị có đơn gấp lắm ra cầu Tó em đi cho chị được không (tại chị ấy ngay gần nhà mình nên thường là alo phát mình đi luôn) từ Đại La ra cầu tó xa vãi mà cũng 9h tối rồi. 
Trách nhiệm nên đi thôi không lại mất mối (vì chị ấy trả ship cao lắm :)) ) trời mưa lất phất.
Mình phóng hục mạng xuống đấy alo cho khách thì khác bảo gặp ở quán masages  Đại Thanh. Mình nghĩ bụng thôi xong rồi giọng con gái thì không ổn rồi.
Đúng thật vừa dứt điện thoại ra thì nó nhắn tin lại là "xin lỗi em không mua hàng đc đâu, anh cầm về đi" hx trời thì mưa, khách giục shop ship ngaycho khách để rồi đến nơi khách nói câu đấy à ? xong gọi lại thì khách tắt máy luôn.
Chị shop cũng thương bảo chị trả ship cho, với cả bồi dưỡng chai nước gạo rang... nhưng nghĩ mà ức.
Chuyện thứ hai:

Sáng ngày ra lại là chủ nhật, shipper ruột nhà mình hôm qua xem bóng đá muộn nên đến trưa có đơn đi Thanh Trì mình mới dám gọi nhờ ship đi.
Từ Hà Đông đi Thanh Trì thỏa thuận 40k ship trên page xuống đến nơi nó bảo free ship thì lấy ko thì không lấy nữa.
Nguyên văn mình nghe được lúc ship của mình gọi về :" trả lại cho nó không lấy nữa cho nó mang về.Free ship thì lấy".
Hài vãi. Bảo ship đưa máy cho nói chuyện thì không dám nghe luôn. Gọi lại thì cũng không dám nghe nữa. Gọi lại bảo ship mang đồ về thì shipper bảo nó lấy đồ ăn và tút vào nhà rồi. Chỉ là không trả tiền ship. Mà là đơn đồ ăn có 240k.
Mở mồm xin 1 câu thôi cho cả đồ lẫn tiền ship ngay. Muốn mang tới tận mồm hốc lại không muốn mất tiền ship trong khi shipper thì còn chưa được ăn gì.
Lần đầu tiên gặp 1 con khách mất dậy như vậy. Không biết nên chửi thế nào nữa. Nản toàn tập. 
Sưu tầm Internet

Nhật ký giao hàng ngày mưa

Chuyện thứ nhất:

Tối, mình vừa nấu cơm xong chuẩn bị ăn rồi thì chị shop ruột gọi.
Chị có đơn gấp lắm ra cầu Tó em đi cho chị được không (tại chị ấy ngay gần nhà mình nên thường là alo phát mình đi luôn) từ Đại La ra cầu tó xa vãi mà cũng 9h tối rồi. 
Trách nhiệm nên đi thôi không lại mất mối (vì chị ấy trả ship cao lắm :)) ) trời mưa lất phất.
Mình phóng hục mạng xuống đấy alo cho khách thì khác bảo gặp ở quán masages  Đại Thanh. Mình nghĩ bụng thôi xong rồi giọng con gái thì không ổn rồi.
Đúng thật vừa dứt điện thoại ra thì nó nhắn tin lại là "xin lỗi em không mua hàng đc đâu, anh cầm về đi" hx trời thì mưa, khách giục shop ship ngaycho khách để rồi đến nơi khách nói câu đấy à ? xong gọi lại thì khách tắt máy luôn.
Chị shop cũng thương bảo chị trả ship cho, với cả bồi dưỡng chai nước gạo rang... nhưng nghĩ mà ức.
Chuyện thứ hai:

Sáng ngày ra lại là chủ nhật, shipper ruột nhà mình hôm qua xem bóng đá muộn nên đến trưa có đơn đi Thanh Trì mình mới dám gọi nhờ ship đi.
Từ Hà Đông đi Thanh Trì thỏa thuận 40k ship trên page xuống đến nơi nó bảo free ship thì lấy ko thì không lấy nữa.
Nguyên văn mình nghe được lúc ship của mình gọi về :" trả lại cho nó không lấy nữa cho nó mang về.Free ship thì lấy".
Hài vãi. Bảo ship đưa máy cho nói chuyện thì không dám nghe luôn. Gọi lại thì cũng không dám nghe nữa. Gọi lại bảo ship mang đồ về thì shipper bảo nó lấy đồ ăn và tút vào nhà rồi. Chỉ là không trả tiền ship. Mà là đơn đồ ăn có 240k.
Mở mồm xin 1 câu thôi cho cả đồ lẫn tiền ship ngay. Muốn mang tới tận mồm hốc lại không muốn mất tiền ship trong khi shipper thì còn chưa được ăn gì.
Lần đầu tiên gặp 1 con khách mất dậy như vậy. Không biết nên chửi thế nào nữa. Nản toàn tập. 
Sưu tầm Internet

Shipper và cách thức lừa đảo có tổ chức.

Thị trường bán hàng online ngày càng cạnh tranh khốc liệt, bán hàng đã khó, tìm được người vận chuyển tin tưởng dường như còn khó hơn. Không ít trường hợp, Shop bị chính người vận chuyển của mình lừa mất số tiền không nhỏ. Sau một khoảng thời gian làm việc cùng nhau, chờ đến lúc shop an tâm, shipper nợ tiền hàng và không bao giờ trở lại... hoặc kiếm nhiều lý do để không trả lại số tiền đã lấy, như một số trường hợp ở bài viết trước đây của chúng tôi : Rất khó quản lý giao hàng nội thành tự phát. Gần đây, hình thức lừa đảo này càng trở lên phổ biến hơn. Dưới đây là một số trường hợp do Giao hàng An Khánh sưu tầm và tổng hợp. 
Shipper làm việc lâu năm và hiểu nghề khi lừa đảo thường tinh vi hơn rất nhiều. Như trường hơp dưới đây, shipper sẵn sàng cung cấp giấy tờ cho shop nhằm lấy lòng tin của shop, để chiểm đoạt tài sản. Mặc dù những giấy tờ này hoàn toàn là "giả"
 
Và cũng chính anh Cường này, đã đi lừa gạt một số cửa hàng khác, sau một thời gian làm việc chăm chỉ. Số điện thoại của anh Cường sẽ mãi mãi không liên lạc được nữa.


Một chủ cửa hàng khác cũng lên facebook than thở bị anh này lừa tiền và trốn mất. Có vẻ như đã quen mui, anh đi lừa tiền mà các chủ shop và khách số tiền lên đến gần chục triệu đồng. Dù có ảnh chứng minh thư hay facebook cả nhân thì các nạn nhân bị lừa tiền cũng không làm gì được shipper có tên facebook là Cường Cô Quoạnh này. 
Có vẻ như hành vi lừa đảo này khá phổ biến, một cửa hàng khác, vào chia sẻ khi đồng cảnh ngộ. Cửa hàng Linh hương này bị shipper lừa mất 3 triệu đồng. 

Đây là thực trạng đáng buồn của thị trường vận chuyển hiện nay, các hành vi xấu này rất khó ngăn chặn vì chính cửa hàng quá tin tưởng và không hề hoài nghi gì, tạo cơ hội cho shipper xấu lộng hành. 

An khánh - sưu tầm và tổng hợp từ internet

Câu chuyện Ship hàng và cảnh sát giao thông

 Vận chuyển nội thành là công việc thường xuyên phải hoạt động trên đường phố, ngoài thông thuộc các tuyển phố, người vận chuyển có kinh nghiệm còn nắm rõ được đặc điểm thú vị của các con phố như: vị trí anh công an hay đứng, các lỗi anh công an hay bắt ở tuyến đường đó và các hình thức xử phạt. Hôm nay, chúng tôi xin gửi đến các bạn một câu chuyện vừa vui vừa buồn của người vận chuyển sau: 
Hôm nay em đi ship đôi giầy, địa chỉ ghi "số 5 Tam trinh", chỗ cầu có dừng đèn đỏ, bên tay phải là làn cho xe rẽ phải. Em lại tạt vào dừng ở đó vì có bóng mát. Ngay lúc đấy có anh giao thông phi ra và hỏi thăm ngay, biết là dính chưởng rồi, vào chào anh rối rít, xin cỏ các kiểu, kiểm tra giấy tờ, bla blo 1 lúc:

Anh cảnh sát: Đi đâu giữa trưa nắng thế này? mà mang nhiều đồ cồng kềnh thế kia?
(chắc lúc đấy nhìn mặt em thốn và tội nghiệp quá)

Em:  Dạ, em là sinh viên, đi làm thêm, tranh thử giờ nghỉ trưa đi ship hàng cho khách ạ (Nghĩ lại thấy mình thông minh thật)
Anh cảnh sát: Thế giao ở đâu?

Em: Em giao ngay số 5 Tam trinh kia anh. À, anh ơi chờ em gọi điện cho khách để họ ra lấy hàng. Không trễ hẹn về em lại bị mắng.

Anh cảnh sát: Ừ em cứ gọi đi!

Em rút con sờ mát phôn huyền thoại 1280, ra bấm cạnh cạnh rồi gọi. Cùng lúc đó, anh giao thông rút con iphone 6 plus ra. Ngạc  nhiên chưa ? Dân chơi đây rồi.
( em nghĩ thầm )

Bên kia nhấc máy, em liền nói: Anh ơi, em là ship, mang giầy đến nơi rồi.
Thấy anh cảnh sát nghe điện rồi tủm tỉm cười. Anh đi lại cho em rồi hỏi:
Thế giày của anh đâu ?
Lúc đó em mừng rời nước mắt, rồi lắp bắp : Giày, giày, giày... của anh đây. Em chọn đôi đẹp nhất cửa hàng cho anh đấy. Anh kiểm tra rồi đi thử xem có ưng không ạ? 

Anh cảnh sát, cầm rồi mở hộp lấy giày ra kiểm tra.
.....
Nhìn là biết người kỹ tính rồi.
Cũng may anh cũng quyết định xỏ thử, nhưng ngắm nghía một lúc lâu, mà chẳng nói câu gì.( Em hồi hộp chờ đợi...)
Phù..
Anh nhìn em cười bảo:  Giày đẹp đấy, chú em. Anh đi nhìn hợp phết. Anh lấy đôi này nhé. Hết bao nhiêu tiền anh gửi? 
Em thở phào nhẹ nhõm: Của anh hết 570k cả tiền ship ạ.
Anh cảnh sát: Thế anh trừ luôn vào lỗi đi sai làn nhé.
( em nghĩ bụng: Hôm nay thâm vốn rồi)
Em không nói gì, chỉ biết gãi đầu rồi cười gượng.
Lúc đó, anh giao thông rút tiền cho 600k rồi bảo: Cầm cả đi mà uống nước. Lần sau đi, chú ý nhé.
Còn không quên khen: Giày chỗ chú em đẹp lắm, hôm nào có mẫu mới anh lại ủng hộ.
Em mừng rơi nước mắt.
Lần đầu tiên em thấy cảnh sát giao thông tốt bụng thật! 
Em dắt xe khỏi chốt, trong ánh mắt ngỡ ngàng của bao người.

Sưu tầm Facebook 

Buồn vui chuyện đi ship hàng ( phần 3)

Ngày... tháng .... năm....

Mẹ nó giống em quá! Hồi trc em cũng bán áo giờ giải nghệ vì ko gặp may khi bán món này..Hic. Mặc dù cũng tiếc lắm.. Hàng lấy lỗi thì nhiều mà chán nản cái vụ ship hàng cho khách lắm..
Em ban ngày đi làm, tối về đi ship hàng gặp muôn vàn gian nan, có 1 lần em cũng vậy, đi cũng chồng em giao tận Phố Trần Thận Duật, đã search bản đồ rõ ràng, biết là xa, thỏa thuận với khách là sẽ xin 20k ship hàng, trên đường đi ship chồng em thì đèo, em ngồi sau, gọi điện lần 1, lần 2 rồi lần 3....10 lần khách ko nghe máy, chắc mẩm thôi thì cứ đến nhà biết đâu lại gặp thì sao, rốt cuộc đến nơi, em tìm mãi ko ra số nhà vì nó nằm khuất trong 1 ngõ nữa...
Vòng đi vòng lại đến 3 lần, uống 2 cốc nước, gọi mãi chị khách ko nghe máy, bực mình vô cùng, thương chồng chở lòng vòng mà tìm ko ra..Hic..sau đó 2 vc quyết định về cho rảnh nợ,trời cũng tối mịt trong lòng nghĩ bực quá, quả này chắc phải xả 1 phen cho bõ tức,về đến nhà người mệt và oải, e onl cố kìm nén cảm xúc nt trên lcm "em đến phố mà ko tìm thấy nhà, gọi cho chị thì ko dc.Vậy chị có lấy áo nữa ko?".. Sau đó chị cũng dịu dàng nt lại "xin lỗi, bg chị mới có nhà, chị để máy im lặng vì phải bảo vệ j đó. Chị vẫn lấy áo.....". Nghe dc thui thì cho qua lần sau vẫn tiếp tục ship hàng và may là đã gọi điện trc cho khách rồi mới ship.

Lần 2: Chồng em là người ship hàng hộ, vì hôm đấy là t7 chồng dc nghỉ làm còn em vẫn đi làm. Nhà thì xa nơi ship hàng thì tít mù tắp. Giải nghệ với đống hàng nên có khách đặt 2 áo lại còn mặc cả, đành giảm 10k và freeship...Híc...Chồng ok liền vì dc giúp vợ là làm hết..
Đây là đường Hồ Tùng Mậu...Hic xa lòi ý. Biết chồng vất vả nghĩ tôi nhưng biết làm sao bg vì phải giải quyết đống hàng cho nhanh.. Mang hàng đến, khách xem hàng chê này nọ, soi từng lỗi (mà ở nhà em cũng ko thấy lỗi j :|..) Chồng gọi điện trình bày chị ý ko lấy cái áo nào cả em ạ..Hic hic..Em nói để em nc và gọi điện luôn: 
"chị ơi! Áo em lỗi ở đâu hả chị?".
"Lỗi mấy chỗ đấy em, ở nhà em ko xem ah? thế này sao chị lấy dc. Chị ko lấy đâu nhé"
"Thế chị đưa cho chồng em xiền ship đi. Chị có biết nhà chị xa thế nào ko?"..
Ko có ý đâu, nhưng với thể loại này là phải nói vì ít nhất đưa cho người ta ít xiền xăng cộ chứ, xa lòi tói ra rốt cuộc ko bỏ ra 1 đồng nào tiền ship vì ko lấy, chả cần đâu vì tiền đối với chồng ko đáng bao nhiêu, âm thầm giúp vợ thui, nhưng thương chồng quá đi..:(..Nhìn thấy chồng phờ phạc chắc sáng chưa ăn gì, lấy áo đi luôn từ sáng, mang về cty cho vợ chỉ lỗi.. Thương lắm..thương lắm..Chiều về ko dám bảo chồng đến đón, đành đi xe bus về 1 mình để cho chồng nghỉ...hic hic.. 


Thế đấy mẹ nó ạ! Kiếm miếng cơm chả dễ dàng chút nào...Gian nan nhưng vẫn cười phớ lớ vì những khách hàng vui tính nữa kia mà, còn những người kia cho qua vì sau này sẽ còn gặp nhìu người khó chịu hơn..Chúc mẹ nó buôn may bán đắt, chuyện ship hàng sẽ dễ dàng hơn với mẹ nó nhé! :) 

Bài viết được trích từ http://www.lamchame.com/

Buồn vui chuyện đi ship hàng ( phần 2)

Ngày.... tháng.... năm
Buôn bán online, đôi khi vì muốn giới thiệu mặt hàng của m tốt, rẻ đến tay khách thì lại phải bớt cho khách chút hoặc freeship. Với mấy món lạc, hay nước giặt nhà m, nói thật mỗi lần đi freeship... còn lãi toàn là mồ hôi. Thế mà vẫn vui lắm mỗi khi nhận được một feedback tốt của khách hàng, lại tự nhủ lòng cố lên.

Buổi tối hôm ấy, m hẹn ship lạc cho 1 chị cách chỗ hơn 2 km, nghe địa chỉ rõ "ngon ăn" thế mà cũng nhòa hết mắt mới tìm ra trong bóng tối xì và những con đường nhỏ vắt lên nhau, ngắn song lằng nhằng. Lòng vòng mãi mới tìm thấy nhà, một biệt thự hoành tráng im lặng trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng le lói phía tầng cao (lúc đó mới khoảng 7h30), m rụt rè bấm chuông, liên tục mà k thấy chuyển biến gì. Lại bấm máy gọi điện cho chị, 1 cuộc, 3 cuộc, 6 rồi 10 rồi mười mấy cuộc k có ai nghe máy.
M cố gắng nán lại thêm vì sợ chị ấy đang bận gì chưa nghe thấy chuông, trời đang chuyển gió mạnh, sắp mưa. Nhà rộng quá, mấy lớp cửa nên chẳng thể gọi được, bấm số và hi vọng... đầu máy bên kia vẫn im lặng. Đã có vài hạt mưa hắt vào mặt mình, sợ quá, cất túi lạc vào cốp quyết định công cốc... Đã quá muộn, trời đổ mưa nhanh khủng khiếp, đi được chưa đầy 5 phút mưa như xối xả hơn, m ướt nhèm nhẹp. Mặt rát rạt và trong lòng thì hỗn độn, ấm ức vô cùng. Nước mắt cứ thế chảy ròng ròng ... giận khách một phần, phần lớn là thấy tủi thân. Trách ông trời sao ác với m thế??
Về đến xóm trọ, thần xác chưa hoàn, m để gọn xe vào rồi chứ thế đi lên phòng mà k nghĩ ra rằng chưa đóng cổng. Thay quần áo ướt và ngay lập tức nhắn một cái tin, xả hết lỗi bực bội trong lòng với chị khách.
10phut sau thấy tiếng bác chủ vang vang, "biển số xe..." là của đứa nào... Giật mình chạy ra "của cháu ạ, có chuyện gì vậy bác?". 
- Thế m đi vào mà không đóng cửa hả, bao nhiêu xe như thế...... Lúc đó mới tá hỏa nhớ ra chưa đóng cổng, rối rít xin lỗi bác chủ... lại thấy chán m quá. Làm ăn gì mà mất hết cả hồn này???
Vừa vào phòng thì thấy 1 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn của chị khách, hóa ra con chị ấy ốm, bậy lung tung, chị phải lọ mọ dọn dẹp suốt từ lúc nghe điện thoại của m rùi quên lôn cuộc hẹn nhận hàng. Đọc tin nhắn xong lại thấy mủi lòng, thấy hối hận vì đã nhắn tin khó nghe cho chị, thực sự trong hoàn cảnh ấy m k kìm nén nổi nữa. Chị bảo k sao mai cứ ship hàng cho chị, chị trả thêm tiền ship...
Chị là một vị khách tốt, mọi điều xui xẻo đến với m chỉ là k may, haizza, nhưng dù sao vẫn muốn trách chị, hihi
- Lần sau khi hẹn m nhất định phải kèm theo câu "chị nhớ đeo điện thoại vào cổ nha, e đến ngay bây giờ đây :D"

Buồn vui chuyện đi ship hàng ( phần 1)

Ngày... tháng.... năm
Mình bắt đầu đặt chân vào lcm, mua hàng online rồi tập tọe bán hàng online đã được một thời gian kha khá rùi. Kinh doanh nhỏ, lại chủ yếu làm cùng người quen nên chẳng chủ động được tất cả, đôi khi thấy oải lắm song vẫn muốn cố vì làm thế này ít rủi ro và m cũng thực sự chưa sẵn sàng để đột phá.
Hãy tạm thế đã... Cũng vì hàng giá trị thấp cộng thêm lãi chẳng đáng bao nhiêu nên mình thường xuyên phải tự đi ship, tính lấy công làm lãi. Cũng chính từ những lần đi ship ấy đã có bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, sự chán nản và cả những động lực nho nhỏ... Mình vẫn đang cố!
Hôm nay mang hàng xuống cho một chị ở Ngọc Đại tận gần Vạn Phúc... Chị cho địa chỉ cụ thể, gửi cả hình ảnh minh họa bản đồ cho mình xem đường kèm thêm là "từ chỗ em đến chỗ chị gần lắm freeship cho chị nha". M thì rất hay bị lung lay, nghĩ gần nên cũng cố đi... dù thực sự k hình dung nổi Ngọc Đại là chỗ nào???

Tan sở, bon chen mãi mới ra được đường Khuất Duy Tiến, vì mải chạy đèn xanh xe m va vào xe của hai anh Tây đi cùng chiều, cũng may chỉ bầm chút chứ k sứt sát. 
Rẽ vào Lê Văn Lương kéo dài theo hướng dẫn của chị khách, cứ vừa đi vừa đưa mắt nhìn, đường vắng vẻ quá, hỏi địa chỉ toàn nhận được những cái lắc đầu, dừng lại gọi điện cho chị khách, 5 cuộc k có ai nhấc máy. Thực sự là lúc đó m đã thấy đầu óc ong lên rùi nhưng nghĩ địa chỉ cụ thể thế này cứ cố đi thêm tí nữa chắc sẽ tìm ra, giờ về thì xa quá, tiếc công.
Đi tiếp, tiếp nữa hỏi đường lần thứ 3, may quá có anh thanh niên biết đường. "Em đi khoảng 2km nữa thì rẽ phải..."- oái mình suýt ngất vì từ nãy tới giờ đã đi khá xa rùi, vẫn cố. Sau bao nhiêu nhẫn nại cũng thấy đường Ngọc Đại, Ngọc trục... Bắt đầu công cuộc đi tìm số nhà.
Tưởng đơn giản thế mà tá hỏa vì trời đã nhá nhem tối, số nhà thì lung tung, chẵn lẻ lẫn lộn, cao thấp nhấp nhô, mình thề là mình đã vòng đi vòng lại con đường ấy 3 lần, hỏi thăm 2 lần mà k tìm ra số nhà chị khách.
Dừng lại gọi điện cho chị cả hơn chục cuộc vẫn bặt vô âm tín. Đoán chắc chị lại đang làm gì rùi quên điện thoại đâu đó, đã hỏi thăm đường về nhà mình gần hơn, khỏi phải quay lại đường cũ. Vừa vặn ga thì chị khách gọi điện, quay lại.....
Thực sự lúc đó m thấy mệt vô cùng, muốn gắt ầm ĩ lên, cũng may chị khách rất cởi mở, nhẹ nhàng, lịch sự nữa. Chị ấy làm m thấy dễ chịu hơn trước.
Tuy nhiên, có vẻ chị k thích mấy mẫu áo m mang đi lắm, cái ưng thì hơi rộng chút, ngại m chị lấy 1 bộ đồ, thực sự m biết song k đủ can đảm để bảo chị "nếu k thích thì c k mua cũng k sao", m quá vất vả rùi. Lần bán hàng hum nay lỗ nặng, mấy đồng lãi ít ỏi k đủ bù tiền xăng chứ chưa nói gì công m đi tổng cộng hơn 10km số, chờ đợi, tìm đường..... Buổi ship hàng lận đận này (hình như m cũng đã gặp mấy lần như thế này rùi) đã giúp m thêm một lần nữa rút ra bài học trước khi đi ship hàng
- Không nên tin 100% mô tả địa chỉ của khách, cần tự m tìm kiếm trên google cho cụ thể và chính xác hơn hoặc ít nhất thì cũng có cơ may tìm đc con đường ngắn hơn, dễ đi hơn...
- Kể cả khi khách đã đọc số nhà cụ thể, bạn vẫn nên hỏi thêm là ở đó số có bị linh tinh k? và nhờ khách cho thêm đặc điểm nhận dạng (ví dụ gần cây xăng gì? gần cổng làng hay...)
- Khi gọi điện hẹn ship hàng nên nhắc thêm khách cầm điện thoại vì m có thể gọi bất cứ lúc nào
- Và xin thêm số điện thoại bàn thì càng tốt hơn nữa
.... Tạm thời thế đã, còn nhiều lần ship cười ra nước mắt nữa, m sẽ viết ra đây, đọc lại và rút kinh nghiệm dần dần, chứ cứ tiếp tục thế này thì khéo "lấy lỗ làm lãi" mất :D


Sưu tầm 

Muôn màu nghề ship hàng

Ship hàng tuy chỉ là công việc lao động phổ thông không yêu cầu bằng cấp, nhưng lại vô cùng phức tạp. Để trở thành một shipper chuyên nghiệp cần có nhiều yếu tố như: căn đúng giờ ship cho khách, né công an, có trách nhiệm với các đơn hàng đã nhận để shop yên tâm và giữ uy tín cho bản thân v.v. Dù phức tạp nhưng ai cũng có thể bước vào "cuộc chiến" ship hàng. Tranh giành nhau từng đơn hàng một, tự hạ giá ship để câu khách đang là những chiêu mà các chiến binh của cuộc chiến ship hàng ưa dùng. Nhưng hãy xem kết quả của cuộc chiến đấy. 
Ảnh sưu tầm từ internet
Cộng đồng shipper quá lớn, không được ai quản lý, shipper nhận đơn rồi bắn cho người khác, đến lúc shop muốn lấy lại hàng cũng không được như trường hợp trên. Shop chỉ biết than phiền "Tiền, ừ thì thôi. Chỉ thấy buồn vì giờ người ta ăn ở căn ke chấp vặt, thiếu tình người..."
Ảnh sưu tầm từ internet
Thất lạc hàng, dù shipper đã ứng trước toàn bộ tiền hàng, khách chờ mấy ngày không thấy shipper giao hàng. Chủ shop nhắn tin cho shipper cũng không nhận được phản hồi. Các shipper cá nhân làm việc theo cảm hứng và thời gian rảnh, nên không đảm bảo được đơn hàng đến tay người nhận thì đành mua hàng đã ứng tiền cho shop khi không bố trí để giao hàng cho khách.
Ảnh sưu tầm từ internet

Shipper được kết luận là vô trách nhiệm. Nhưng việc lựa chọn shipper là quyền của shop. Vậy shop có thể tin tưởng giao phó đơn hàng của mình cho shipper cá nhân, vô trách nhiệm thì shop cũng có phần bị ảnh hưởng đến uy tín bán hàng. 
Nhưng các bạn shipper nếu làm việc chăm chỉ, sẽ có nhiều nguồn thu nhập khác để trang trải cho cuộc sống như hình dưới đây:
Ảnh sưu tầm từ internet
Shipper vừa ship hàng vừa bán thêm mận, được nhiều người ủng hộ vì chịu khó. Nhưng một số shipper khác, dù được ăn học, nhưng lại muốn kiếm tiền dễ dàng mà không cần làm gì: 
Ảnh sưu tầm từ internet
Công việc ship hàng cần người có sức khỏe tốt, làm việc khoa học và biết lên kế hoạch cũng như luôn có trách nhiệm với đơn hàng đã nhận từ Shop. Có những đơn hàng như cây cảnh, đồ ăn cần bảo quản, hàng dễ vỡ, hay hoa. Là các đơn yêu cầu shipper thật cận thận và đúng giờ. Nếu không có những đơn shipper sẽ buộc phải mua lại vì không giao được cho khách.

Tổng hợp ảnh bài viết do GiaohangAnkhanh.com sưu tầm và biên soạn, cám ơn các bạn đã theo dõi. 

An khánh