Ngày... tháng.... năm
Mình bắt đầu đặt chân vào lcm, mua hàng online rồi tập tọe bán hàng online đã được một thời gian kha khá rùi. Kinh doanh nhỏ, lại chủ yếu làm cùng người quen nên chẳng chủ động được tất cả, đôi khi thấy oải lắm song vẫn muốn cố vì làm thế này ít rủi ro và m cũng thực sự chưa sẵn sàng để đột phá.
Mình bắt đầu đặt chân vào lcm, mua hàng online rồi tập tọe bán hàng online đã được một thời gian kha khá rùi. Kinh doanh nhỏ, lại chủ yếu làm cùng người quen nên chẳng chủ động được tất cả, đôi khi thấy oải lắm song vẫn muốn cố vì làm thế này ít rủi ro và m cũng thực sự chưa sẵn sàng để đột phá.
Hãy tạm thế đã... Cũng vì hàng giá trị thấp cộng thêm lãi chẳng đáng bao nhiêu nên mình thường xuyên phải tự đi ship, tính lấy công làm lãi. Cũng chính từ những lần đi ship ấy đã có bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, sự chán nản và cả những động lực nho nhỏ... Mình vẫn đang cố!
Hôm nay mang hàng xuống cho một chị ở Ngọc Đại tận gần Vạn Phúc... Chị cho địa chỉ cụ thể, gửi cả hình ảnh minh họa bản đồ cho mình xem đường kèm thêm là "từ chỗ em đến chỗ chị gần lắm freeship cho chị nha". M thì rất hay bị lung lay, nghĩ gần nên cũng cố đi... dù thực sự k hình dung nổi Ngọc Đại là chỗ nào???
Hôm nay mang hàng xuống cho một chị ở Ngọc Đại tận gần Vạn Phúc... Chị cho địa chỉ cụ thể, gửi cả hình ảnh minh họa bản đồ cho mình xem đường kèm thêm là "từ chỗ em đến chỗ chị gần lắm freeship cho chị nha". M thì rất hay bị lung lay, nghĩ gần nên cũng cố đi... dù thực sự k hình dung nổi Ngọc Đại là chỗ nào???

Tan sở, bon chen mãi mới ra được đường Khuất Duy Tiến, vì mải chạy đèn xanh xe m va vào xe của hai anh Tây đi cùng chiều, cũng may chỉ bầm chút chứ k sứt sát.
Rẽ vào Lê Văn Lương kéo dài theo hướng dẫn của chị khách, cứ vừa đi vừa đưa mắt nhìn, đường vắng vẻ quá, hỏi địa chỉ toàn nhận được những cái lắc đầu, dừng lại gọi điện cho chị khách, 5 cuộc k có ai nhấc máy. Thực sự là lúc đó m đã thấy đầu óc ong lên rùi nhưng nghĩ địa chỉ cụ thể thế này cứ cố đi thêm tí nữa chắc sẽ tìm ra, giờ về thì xa quá, tiếc công.
Đi tiếp, tiếp nữa hỏi đường lần thứ 3, may quá có anh thanh niên biết đường. "Em đi khoảng 2km nữa thì rẽ phải..."- oái mình suýt ngất vì từ nãy tới giờ đã đi khá xa rùi, vẫn cố. Sau bao nhiêu nhẫn nại cũng thấy đường Ngọc Đại, Ngọc trục... Bắt đầu công cuộc đi tìm số nhà.
Tưởng đơn giản thế mà tá hỏa vì trời đã nhá nhem tối, số nhà thì lung tung, chẵn lẻ lẫn lộn, cao thấp nhấp nhô, mình thề là mình đã vòng đi vòng lại con đường ấy 3 lần, hỏi thăm 2 lần mà k tìm ra số nhà chị khách.
Dừng lại gọi điện cho chị cả hơn chục cuộc vẫn bặt vô âm tín. Đoán chắc chị lại đang làm gì rùi quên điện thoại đâu đó, đã hỏi thăm đường về nhà mình gần hơn, khỏi phải quay lại đường cũ. Vừa vặn ga thì chị khách gọi điện, quay lại.....
Thực sự lúc đó m thấy mệt vô cùng, muốn gắt ầm ĩ lên, cũng may chị khách rất cởi mở, nhẹ nhàng, lịch sự nữa. Chị ấy làm m thấy dễ chịu hơn trước.
Tuy nhiên, có vẻ chị k thích mấy mẫu áo m mang đi lắm, cái ưng thì hơi rộng chút, ngại m chị lấy 1 bộ đồ, thực sự m biết song k đủ can đảm để bảo chị "nếu k thích thì c k mua cũng k sao", m quá vất vả rùi. Lần bán hàng hum nay lỗ nặng, mấy đồng lãi ít ỏi k đủ bù tiền xăng chứ chưa nói gì công m đi tổng cộng hơn 10km số, chờ đợi, tìm đường..... Buổi ship hàng lận đận này (hình như m cũng đã gặp mấy lần như thế này rùi) đã giúp m thêm một lần nữa rút ra bài học trước khi đi ship hàng
- Không nên tin 100% mô tả địa chỉ của khách, cần tự m tìm kiếm trên google cho cụ thể và chính xác hơn hoặc ít nhất thì cũng có cơ may tìm đc con đường ngắn hơn, dễ đi hơn...
- Kể cả khi khách đã đọc số nhà cụ thể, bạn vẫn nên hỏi thêm là ở đó số có bị linh tinh k? và nhờ khách cho thêm đặc điểm nhận dạng (ví dụ gần cây xăng gì? gần cổng làng hay...)
- Khi gọi điện hẹn ship hàng nên nhắc thêm khách cầm điện thoại vì m có thể gọi bất cứ lúc nào
- Và xin thêm số điện thoại bàn thì càng tốt hơn nữa
.... Tạm thời thế đã, còn nhiều lần ship cười ra nước mắt nữa, m sẽ viết ra đây, đọc lại và rút kinh nghiệm dần dần, chứ cứ tiếp tục thế này thì khéo "lấy lỗ làm lãi" mất
Thực sự lúc đó m thấy mệt vô cùng, muốn gắt ầm ĩ lên, cũng may chị khách rất cởi mở, nhẹ nhàng, lịch sự nữa. Chị ấy làm m thấy dễ chịu hơn trước.
Tuy nhiên, có vẻ chị k thích mấy mẫu áo m mang đi lắm, cái ưng thì hơi rộng chút, ngại m chị lấy 1 bộ đồ, thực sự m biết song k đủ can đảm để bảo chị "nếu k thích thì c k mua cũng k sao", m quá vất vả rùi. Lần bán hàng hum nay lỗ nặng, mấy đồng lãi ít ỏi k đủ bù tiền xăng chứ chưa nói gì công m đi tổng cộng hơn 10km số, chờ đợi, tìm đường..... Buổi ship hàng lận đận này (hình như m cũng đã gặp mấy lần như thế này rùi) đã giúp m thêm một lần nữa rút ra bài học trước khi đi ship hàng
- Không nên tin 100% mô tả địa chỉ của khách, cần tự m tìm kiếm trên google cho cụ thể và chính xác hơn hoặc ít nhất thì cũng có cơ may tìm đc con đường ngắn hơn, dễ đi hơn...
- Kể cả khi khách đã đọc số nhà cụ thể, bạn vẫn nên hỏi thêm là ở đó số có bị linh tinh k? và nhờ khách cho thêm đặc điểm nhận dạng (ví dụ gần cây xăng gì? gần cổng làng hay...)
- Khi gọi điện hẹn ship hàng nên nhắc thêm khách cầm điện thoại vì m có thể gọi bất cứ lúc nào
- Và xin thêm số điện thoại bàn thì càng tốt hơn nữa
.... Tạm thời thế đã, còn nhiều lần ship cười ra nước mắt nữa, m sẽ viết ra đây, đọc lại và rút kinh nghiệm dần dần, chứ cứ tiếp tục thế này thì khéo "lấy lỗ làm lãi" mất

Sưu tầm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét