Ngày.... tháng.... năm
Buôn bán online, đôi khi vì muốn giới thiệu mặt hàng của m tốt, rẻ đến tay khách thì lại phải bớt cho khách chút hoặc freeship. Với mấy món lạc, hay nước giặt nhà m, nói thật mỗi lần đi freeship... còn lãi toàn là mồ hôi. Thế mà vẫn vui lắm mỗi khi nhận được một feedback tốt của khách hàng, lại tự nhủ lòng cố lên.
Buôn bán online, đôi khi vì muốn giới thiệu mặt hàng của m tốt, rẻ đến tay khách thì lại phải bớt cho khách chút hoặc freeship. Với mấy món lạc, hay nước giặt nhà m, nói thật mỗi lần đi freeship... còn lãi toàn là mồ hôi. Thế mà vẫn vui lắm mỗi khi nhận được một feedback tốt của khách hàng, lại tự nhủ lòng cố lên.
Buổi tối hôm ấy, m hẹn ship lạc cho 1 chị cách chỗ hơn 2 km, nghe địa chỉ rõ "ngon ăn" thế mà cũng nhòa hết mắt mới tìm ra trong bóng tối xì và những con đường nhỏ vắt lên nhau, ngắn song lằng nhằng. Lòng vòng mãi mới tìm thấy nhà, một biệt thự hoành tráng im lặng trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng le lói phía tầng cao (lúc đó mới khoảng 7h30), m rụt rè bấm chuông, liên tục mà k thấy chuyển biến gì. Lại bấm máy gọi điện cho chị, 1 cuộc, 3 cuộc, 6 rồi 10 rồi mười mấy cuộc k có ai nghe máy.

M cố gắng nán lại thêm vì sợ chị ấy đang bận gì chưa nghe thấy chuông, trời đang chuyển gió mạnh, sắp mưa. Nhà rộng quá, mấy lớp cửa nên chẳng thể gọi được, bấm số và hi vọng... đầu máy bên kia vẫn im lặng. Đã có vài hạt mưa hắt vào mặt mình, sợ quá, cất túi lạc vào cốp quyết định công cốc... Đã quá muộn, trời đổ mưa nhanh khủng khiếp, đi được chưa đầy 5 phút mưa như xối xả hơn, m ướt nhèm nhẹp. Mặt rát rạt và trong lòng thì hỗn độn, ấm ức vô cùng. Nước mắt cứ thế chảy ròng ròng ... giận khách một phần, phần lớn là thấy tủi thân. Trách ông trời sao ác với m thế??
Về đến xóm trọ, thần xác chưa hoàn, m để gọn xe vào rồi chứ thế đi lên phòng mà k nghĩ ra rằng chưa đóng cổng. Thay quần áo ướt và ngay lập tức nhắn một cái tin, xả hết lỗi bực bội trong lòng với chị khách.
10phut sau thấy tiếng bác chủ vang vang, "biển số xe..." là của đứa nào... Giật mình chạy ra "của cháu ạ, có chuyện gì vậy bác?".
- Thế m đi vào mà không đóng cửa hả, bao nhiêu xe như thế...... Lúc đó mới tá hỏa nhớ ra chưa đóng cổng, rối rít xin lỗi bác chủ... lại thấy chán m quá. Làm ăn gì mà mất hết cả hồn này???
Vừa vào phòng thì thấy 1 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn của chị khách, hóa ra con chị ấy ốm, bậy lung tung, chị phải lọ mọ dọn dẹp suốt từ lúc nghe điện thoại của m rùi quên lôn cuộc hẹn nhận hàng. Đọc tin nhắn xong lại thấy mủi lòng, thấy hối hận vì đã nhắn tin khó nghe cho chị, thực sự trong hoàn cảnh ấy m k kìm nén nổi nữa. Chị bảo k sao mai cứ ship hàng cho chị, chị trả thêm tiền ship...
Chị là một vị khách tốt, mọi điều xui xẻo đến với m chỉ là k may, haizza, nhưng dù sao vẫn muốn trách chị, hihi
- Lần sau khi hẹn m nhất định phải kèm theo câu "chị nhớ đeo điện thoại vào cổ nha, e đến ngay bây giờ đây
"
Về đến xóm trọ, thần xác chưa hoàn, m để gọn xe vào rồi chứ thế đi lên phòng mà k nghĩ ra rằng chưa đóng cổng. Thay quần áo ướt và ngay lập tức nhắn một cái tin, xả hết lỗi bực bội trong lòng với chị khách.
10phut sau thấy tiếng bác chủ vang vang, "biển số xe..." là của đứa nào... Giật mình chạy ra "của cháu ạ, có chuyện gì vậy bác?".
- Thế m đi vào mà không đóng cửa hả, bao nhiêu xe như thế...... Lúc đó mới tá hỏa nhớ ra chưa đóng cổng, rối rít xin lỗi bác chủ... lại thấy chán m quá. Làm ăn gì mà mất hết cả hồn này???
Vừa vào phòng thì thấy 1 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn của chị khách, hóa ra con chị ấy ốm, bậy lung tung, chị phải lọ mọ dọn dẹp suốt từ lúc nghe điện thoại của m rùi quên lôn cuộc hẹn nhận hàng. Đọc tin nhắn xong lại thấy mủi lòng, thấy hối hận vì đã nhắn tin khó nghe cho chị, thực sự trong hoàn cảnh ấy m k kìm nén nổi nữa. Chị bảo k sao mai cứ ship hàng cho chị, chị trả thêm tiền ship...
Chị là một vị khách tốt, mọi điều xui xẻo đến với m chỉ là k may, haizza, nhưng dù sao vẫn muốn trách chị, hihi
- Lần sau khi hẹn m nhất định phải kèm theo câu "chị nhớ đeo điện thoại vào cổ nha, e đến ngay bây giờ đây
"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét